BẢO BỐI TRONG TIM - Chương 523

  1. Home
  2. BẢO BỐI TRONG TIM
  3. Chương 523 - Người với người đúng là khác nhau, nghĩ mà tức
Prev
Next
Novel Info

Chương 523: Người với người đúng là khác nhau, nghĩ mà tức

“Vậy nhé, con về làm việc trước đi. Nhược Hy chắc cũng sẽ tìm con đấy.”

Mộ Cảnh Thụy nhấp cà phê do con gái tự tay pha, tâm trạng vô cùng tốt.

Nếu con gái nuôi và con gái ruột có thể chung sống hòa thuận, tâm trạng của ông sẽ còn tốt hơn nữa.

Dù ông đã bắt đầu bồi dưỡng con gái ruột để tiếp quản công ty, nhưng với con gái nuôi, ông cũng chưa từng nghĩ đến chuyện bạc đãi cô ta. Chỉ là, như lời vợ ông nói, ông định chia cho con gái nuôi khối tài sản hơn trăm triệu, nhưng e rằng cô ta sẽ không thỏa mãn.

Điều Nhược Hy muốn là toàn bộ tập đoàn Mộ thị. Khi còn chưa biết Nhược Hy không phải con ruột, Mộ Cảnh Thụy vốn định để lại toàn bộ Mộ thị cho cô ta.

Dù sao ông cũng chỉ có một đứa con.

Sau khi biết chuyện hai đứa trẻ bị tráo nhầm, lại thấy Nhược Thanh bắt đầu hiểu chuyện, chịu học hỏi, trong lòng ông dần nảy sinh thiên vị.

Về sau, càng lúc ông càng thất vọng vì nhiều việc con gái nuôi đã làm, sự thiên vị ấy cũng càng lúc càng lớn hơn.

Nhưng dù vậy, ông vẫn định làm theo dự định ban đầu, sau này sẽ chia cho Mộ Nhược Hy một phần tài sản. Dẫu sao cũng đã làm cha con hơn hai mươi năm, cho dù thất vọng đến đâu, ít nhiều vẫn còn chút tình cảm.

“Vâng, con ra ngoài làm việc đây.” Nhược Thanh xoay người rời đi.

“À đúng rồi, con đối xử tốt với Chiến gia một chút.”

Nhược Thanh: “…Cha, chẳng lẽ con đối với Chiến gia còn chưa đủ tốt sao? Người ta thì lo con rể đối xử không tốt với con gái mình, còn cha thì ngược lại, cứ như bình thường con hay ăn hiếp Chiến gia lắm vậy.”

Mộ Cảnh Thụy cười hề hề: “Cha chỉ thấy Chiến gia vì con mà cho đi nhiều hơn. Con phải biết điều, phải biết trân trọng phúc phận của mình. Chiến gia thật lòng yêu con hơn cả mạng sống. Cả đời này, chuyện khiến cha vui nhất không gì hơn là có được một chàng rể xuất sắc như Chiến gia.”

Nhược Thanh nói: “Cha phải nói là vì cha có một cô con gái ưu tú, nên mới có được một chàng rể xuất sắc như vậy chứ.”

“Con đúng là mặt dày thật!”

Nhược Thanh nghẹn họng, gọi một tiếng đầy ai oán: “Cha ruột đó!”

Mộ Cảnh Thụy cười nói: “Thì đúng là cha ruột mà.”

“Con đi làm việc đây.”

Nhược Thanh lười đấu võ mồm với cha, nói xong liền ra ngoài làm việc.

Mộ Cảnh Thụy uống hết ly cà phê trong tâm trạng vui vẻ, rồi mới đứng dậy quay về trước bàn làm việc, bắt đầu công việc bận rộn của mình.

Nhược Thanh vừa ra ngoài, quay lại văn phòng thì thư ký Trịnh nói với cô: “Nhược Thanh, thư ký của phó tổng Mộ vừa gọi lên, nói phó tổng Mộ đang tìm cô, bảo cô qua gặp cô ấy.”

“Vâng, em biết rồi, cảm ơn chị Trịnh.”

Nhược Thanh còn chưa kịp ngồi xuống chỗ mình, đã lập tức xoay người đi ra khỏi văn phòng, xuống lầu gặp Mộ Nhược Hy.

Sau khi thư ký Tề rời đi, Mộ Nhược Hy cũng không chọn thư ký trong nội bộ công ty nữa, mà bảo phòng nhân sự tuyển mới cho cô ta một người khác, thư ký mới họ Tiền.

Vừa vào Mộ thị, thư ký Tiền đã nhanh chóng tìm hiểu tình hình. Sau khi biết quan hệ giữa Mộ Nhược Hy và Nhược Thanh, lại biết người tiền nhiệm của mình đã làm gì nên mới bị buộc phải nghỉ việc, cô ta đối với Nhược Thanh — lúc này chỉ mới là một trợ lý nhỏ — vẫn xem như giữ thái độ khá tốt, nhưng cũng không đến mức khúm núm lấy lòng.

Dù sao hiện tại cô ta cũng là thư ký của Mộ Nhược Hy. Làm việc dưới trướng Mộ Nhược Hy, nếu đạo đức nghề nghiệp không tốt thì tiền đồ của cô ta cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Thư ký Tiền dẫn Nhược Thanh đến trước cửa văn phòng phó tổng, thay cô gõ cửa. Sau khi nghe thấy bên trong đáp lại, cô ta đẩy cửa bước vào, nói với Mộ Nhược Hy: “Phó tổng Mộ, trợ lý Mộ đã đến.”

“Ừ, để cô ta tự vào là được.”

Mộ Nhược Hy không buồn ngẩng đầu lên.

Nhược Thanh bước vào, ra hiệu cho thư ký Tiền đi làm việc. Đợi thư ký Tiền đi ra ngoài, cô mới bước tới ngồi xuống đối diện Mộ Nhược Hy.

Mộ Nhược Hy gầy đi đôi chút, lại trang điểm rất đậm, nhìn qua thì tinh thần có vẻ không tệ.

“Đang mang thai thì nên bớt trang điểm đậm lại.”

Nhược Thanh thản nhiên nói một câu: “Nếu đã định giữ đứa bé này lại, thì nên đối xử tốt với nó một chút. Đừng để đến lúc sinh ra có vấn đề gì, làm khổ nó cả đời.”

“Nếu thật sự muốn dưỡng da, thì dùng đồ chuyên dụng cho phụ nữ mang thai đi, như vậy sẽ ít gây hại cho thai nhi hơn.”

Mộ Nhược Hy ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Nhược Thanh, như muốn nhìn thấu cô.

“Cô còn chưa từng làm mẹ mà nói chuyện cứ rõ ràng đâu ra đấy. Sao nào, có phải đã tìm hiểu trước rồi, chuẩn bị cho sau này mình mang thai không?”

Nhược Thanh cười cười: “Công ty mình có bao nhiêu phụ nữ đã kết hôn như vậy, ngày thường chỉ cần nghe họ trò chuyện là cũng biết kha khá rồi, đâu cần phải đặc biệt đi tìm hiểu.”

Mộ Nhược Hy im lặng một lát rồi hỏi: “Bình thường cô hòa đồng với bọn họ lắm sao?”

Không đợi Nhược Thanh trả lời, cô ta đã cất giọng mỉa mai:

“Cô bận đến thế, thường xuyên xin nghỉ, không thì cũng đi xã giao với cha, chắc cũng chẳng có thời gian mà hòa đồng với bọn họ đâu. Thật ra, cô với Chiến gia đăng ký kết hôn cũng lâu rồi, cũng nên tính chuyện sinh con đi.”

“Phụ nữ gả vào hào môn, phần lớn đều phải dựa vào chuyện sinh con để củng cố địa vị.”

Nhược Thanh hỏi ngược lại cô ta: “Cô thấy mẹ tôi có cần sinh con để củng cố địa vị không? Chuyện đó còn phải xem người mình lấy là người thế nào. Gả cho đúng người, dù không thể sinh con, anh ấy vẫn sẵn sàng chống lại mọi áp lực để cùng cô bạc đầu. Còn gả không đúng người, thì cho dù cô có sinh mười đứa, tám đứa con trai, anh ta vẫn ra ngoài trăng hoa như thường.”

“À đúng rồi, nhà họ Chiến không chuộng sinh con trai đâu, phải sinh con gái mới được cưng. Tôi không có áp lực sinh con trai, mà là áp lực sinh con gái.”

Mộ Nhược Hy nghe mà trong lòng ghen ghét đến nghiến răng.

Đúng là người với người khác nhau, nghĩ thôi cũng đủ tức chết.

Nhà họ Chiến đông con cháu, nhưng suốt năm đời trở lên vẫn chưa từng có con gái, nên quả thật vô cùng yêu thích bé gái.

Lúc nhắc đến chuyện con cái, bà Đường nói với cô ta câu nào câu nấy đều ngầm mong đứa bé trong bụng cô ta là con trai.

Chỉ vậy thôi cũng đủ nhìn ra, bà Đường là kiểu người trọng nam khinh nữ.

Mộ Nhược Hy vẫn chưa gả vào nhà họ Đường.

Cô ta cũng thấy may vì năm đó Đường Thiên Hạo đã vì nhà họ Đường mà chọn hy sinh cô ta, cưới Lục Phi Hoan, để cô ta khỏi phải sống cùng một bà mẹ chồng mở miệng ra là đòi cháu trai, không sinh được cháu trai thì cứ sinh tiếp như bà Đường.

Nghe nói bà Đường đối xử với Lục Phi Hoan cũng chẳng ra sao.

Lục Phi Hoan biết rõ bình cứu hỏa có thể đánh chết người, vậy mà vẫn đưa bình cứu hỏa cho Đường Thiên Hạo, cô ta cũng đừng hòng rũ sạch can hệ.

Hiện giờ nhà họ Lục và nhà họ Đường cãi nhau đến mức gần như thành kẻ thù.

Nhà họ Đường trách nhà họ Lục, nhà họ Lục lại trách ngược nhà họ Đường.

Tất cả đều là báo ứng của Đường Thiên Hạo và nhà họ Đường.

Sau khi lên giường với Triệu Khởi Việt, chút tình cảm còn lại của Mộ Nhược Hy dành cho Đường Thiên Hạo cũng bị vứt sang một bên.

Tuy bà Triệu không cho phép cô ta ở bên Triệu Khởi Việt, nhưng Triệu Khởi Việt vẫn một lòng một dạ với cô ta, hai người vẫn qua lại với nhau, chỉ là giấu bà Triệu mà thôi.

Sở dĩ vẫn giữ lại đứa bé trong bụng, là vì Mộ Nhược Hy cảm thấy dẫu sao nó cũng là máu mủ của mình. Sinh nó ra, làm mẹ đơn thân, cô ta vẫn có thể nuôi nổi con.

Còn chuyện Triệu Khởi Việt nói sau này cũng sẽ đối xử tốt với con của cô ta, Mộ Nhược Hy lại không tin.

Bà Triệu ghét cô ta như vậy, cô ta và Triệu Khởi Việt chưa chắc đã có thể kết hôn. Hiện giờ giữa hai người chẳng qua chỉ là đối tác hợp tác, mỗi người lấy thứ mình cần mà thôi.

“Cô tìm tôi có việc gì?”

Nhược Thanh đưa câu chuyện quay lại việc chính.

Rất nhiều chuyện đã thay đổi vì cô sống lại, nhưng đứa con của Mộ Nhược Hy vẫn không vì thế mà biến mất. Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, Mộ Nhược Hy vẫn chọn giữ lại đứa bé, chứng tỏ đây là số mệnh đã định, không phải chuyện cô sống lại là có thể thay đổi được.

Con của Mộ Nhược Hy đã đến rồi. Vậy còn đứa bé của cô, liệu có đến không?

Mộ Nhược Hy lấy ra một xấp danh thiếp và một xấp tài liệu, rồi đẩy tất cả đến trước mặt Nhược Thanh.

“Dạo này tôi có quá nhiều vụ làm ăn phải bàn, có vài khách hàng không quan trọng lắm, tôi giao cho cô luyện tay.”

Prev
Next
Novel Info

Comments for chapter "Chương 523"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

    © 2026 Madara Inc. All rights reserved