BẢO BỐI TRONG TIM - Chương 583
Chương 583: Lợi dụng Đường Phu nhân
Không đợi Triệu Khởi Việt bày mưu cho mình, Mộ Nhược Hy lại hạ thấp giọng, nhỏ tiếng hỏi: “Khởi Việt, thuốc mà em bảo anh giúp em kiếm, bao giờ mới kiếm được?”
Triệu Khởi Việt: “… Nhược Hy, anh đang họp, phải trốn vào nhà vệ sinh nghe điện thoại của em đấy. Đợi khi nào rảnh chúng ta nói tiếp. Anh không thể ở trong nhà vệ sinh lâu hơn nữa, tránh để anh cả trách tội anh.”
Mộ Nhược Hy lập tức nói: “Khởi Việt, anh đừng lấy anh cả ra để qua loa với em. Anh không muốn giúp em kiếm mấy loại thuốc đó đúng không? Được, anh không giúp thì em tự làm, không cần anh giúp nữa.”
Nói xong, cô ta tức tối cúp điện thoại.
Cô ta muốn ném điện thoại đi. Nhưng vừa giơ lên, nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn đặt xuống.
Không cần thiết phải vì Mộ Nhược Thanh đắc thế mà đập hỏng đồ của mình.
Với tình hình hiện tại, Mộ Nhược Hy cảm thấy tốc độ hạ thuốc vẫn quá chậm. Cô ta muốn tốc chiến tốc thắng, làm dứt khoát trực tiếp một chút, một lần tiễn thẳng cha mẹ nuôi lên trời.
Trước kia không biết chuyện bị tráo con, cô ta vẫn luôn là con của Mộ gia, hộ khẩu cũng đăng ký ở Mộ gia. Mộ gia cũng nuôi dưỡng cô ta hơn hai mươi năm. Ở Giang Thành, ai ai cũng biết cô ta là con gái của Mộ gia.
Sau này biết chuyện ôm nhầm con, mọi thứ cũng không thay đổi. Chỉ là sau khi Nhược Thanh trở về, thân phận của cô ta thay đổi một chút, từ con gái ruột biến thành con gái nuôi.
Hộ khẩu của cô ta cũng không chuyển ra ngoài, vẫn ở lại Mộ gia như cũ.
Nếu cha mẹ nuôi chết, thân là con gái nuôi, cô ta vẫn có thể thừa kế tài sản của cha mẹ nuôi, chẳng qua là phải chia đều với Mộ Nhược Thanh mà thôi.
Như vậy cũng còn tốt hơn để cha nuôi phân chia tài sản.
Mộ Nhược Hy biết cha mẹ nuôi sẽ không thật sự vô tình vô nghĩa với cô ta, chắc chắn sẽ sắp xếp ổn thỏa cho tương lai của cô ta. Nếu cô ta không làm gì cả, hẳn cũng có thể được chia một khoản tài sản từ chỗ cha mẹ nuôi. Nhưng phần bọn họ chia cho cô ta, sao có thể khiến cô ta thỏa mãn?
Nếu có thể chia được một nửa tài sản của Mộ gia, vậy cũng không tệ.
Là người kế nhiệm do một tay Mộ Cảnh Thụy bồi dưỡng, Mộ Nhược Hy rất rõ tài sản thật sự của Mộ gia có bao nhiêu.
Tuy không thể so với hào môn nghìn tỷ như Chiến thị, nhưng cũng có gia sản hơn một tỷ.
Nếu cô ta được chia một nửa, cũng có đến mấy trăm triệu.
Đương nhiên, nếu có thể thừa kế toàn bộ tài sản Mộ gia thì càng tốt. Chia đều với Mộ Nhược Thanh chỉ là phương án lùi một bước của Mộ Nhược Hy, là cách bất đắc dĩ mà thôi.
Đôi mắt đẹp của Mộ Nhược Hy không ngừng lóe lên. Cô ta phải lên kế hoạch thật kỹ. Nếu có thể một lần tiễn cả cha mẹ nuôi lẫn Mộ Nhược Thanh lên trời, vậy toàn bộ gia sản Mộ gia sẽ là của cô ta.
Lên kế hoạch cho thật ổn thỏa, rồi phủi sạch liên quan đến bản thân, tránh việc đoạt được gia sản rồi lại không có phúc hưởng thụ.
Trong chuyện này, chắc chắn Triệu Khởi Việt sẽ không giúp cô ta.
Hiện giờ Mộ Nhược Hy xem như đã nhìn ra rồi. Trước kia Triệu Khởi Việt thật lòng yêu cô ta. Sau khi biết cô ta ở bên Đường Thiên Hạo, trái tim Triệu Khởi Việt đã bị cô ta làm tổn thương thấu triệt. Sau này hai người xảy ra quan hệ, cũng là do cô ta chủ động.
Triệu Khởi Việt chẳng qua chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Nếu Triệu Khởi Việt thật lòng tốt với cô ta, biết rõ cô ta đang mang thai, sao còn có thể cùng cô ta mây mưa?
Triệu Khởi Việt đang đùa bỡn cô ta, trả thù cô ta vì đã treo anh ta làm lốp dự phòng suốt nhiều năm.
Trong lòng Mộ Nhược Hy có chút oán hận, nhưng cũng biết không thể trách Triệu Khởi Việt báo thù cô ta như vậy. Ai bảo cô ta một bên treo Triệu Khởi Việt làm lốp dự phòng, một bên lại ở bên Đường Thiên Hạo.
Hiện giờ vợ chồng Đường Thiên Hạo vẫn còn ở bên trong, rất nhanh sẽ tuyên án. Đường Thiên Hạo đoán chừng sẽ bị phán mấy năm tù, Lục Phi Hoan là đồng phạm, cũng không thoát khỏi liên quan.
Dù sao hiện tại Đường Thiên Hạo cũng không thể giúp cô ta được nữa. Âm mưu mà bọn họ từng lên kế hoạch, vì Mộ Nhược Thanh đột nhiên tỉnh ngộ, không còn gả cho Đường Thiên Hạo nữa mà hoàn toàn đổ bể.
Người Đường gia hận Mộ Nhược Thanh đến tận xương tủy.
Đúng rồi, có thể tìm người Đường gia giúp đỡ.
Bọn họ chắc chắn sẽ rất vui lòng kết thành đồng minh với cô ta.
Đặc biệt là Đường Phu nhân, chỉ hận không thể khiến Mộ Nhược Thanh chết ngay lập tức.
Mà cô ta lại đang mang thai con của Đường Thiên Hạo, đây chính là hy vọng của Đường gia. Chỉ cần để Đường Phu nhân phối hợp với cô ta, diệt trừ cả nhà ba người Mộ Nhược Thanh. Đến lúc đó, Mộ gia đều là của cô ta, mà của cô ta chẳng phải cũng chính là của đứa bé trong bụng sao?
Đường Phu nhân nghĩ thông suốt điểm này, chắc chắn sẽ giúp cô ta.
Mộ Nhược Hy nghĩ như vậy, cũng thật sự làm như vậy.
Tối hôm đó, cô ta lặng lẽ liên lạc với Đường phu nhân, hẹn gặp ở một nơi hẻo lánh vùng ngoại ô.
Đường Phu nhân đến đúng hẹn.
“Nhược Hy.”
Lúc Đường Phu nhân đến cũng rất cẩn thận. Bà ta nhìn quanh bốn phía, xác định không bị ai theo dõi, giám sát, rồi mới xuống xe, đi về phía người phụ nữ đang chờ mình.
Mộ Nhược Hy xoay người lại.
Cô ta cố ý thay một bộ đồ bầu rộng rãi, bụng dưới hơi nhô lên, vừa nhìn đã có thể dễ dàng nhận ra cô ta là phụ nữ mang thai.
Hai người đã có một khoảng thời gian không gặp.
Đường Phu nhân cũng không còn tâm sức đi tìm Mộ Nhược Hy. Chồng bà ta cũng từng nói với bà rằng chuyện này đừng kéo Mộ Nhược Hy xuống nước. Mộ Nhược Hy chịu giữ lại máu mủ của Thiên Hạo, đối với Đường gia bọn họ đã là một chuyện tốt rồi, ít nhất Thiên Hạo còn có con nối dõi.
Vì vậy, Đường Phu nhân vẫn luôn nhẫn nhịn, không tiếp tục làm phiền cuộc sống của Mộ Nhược Hy nữa, mãi đến khi tối nay Mộ Nhược Hy liên lạc với bà ta.
“Dì, dì đến rồi.”
Nhược Hy xoay người, nhìn Đường Phu nhân đi đến gần.
Vì đây là nơi hẻo lánh ở ngoại ô, xung quanh gần như không có hộ dân, đương nhiên cũng không có ánh đèn.
Mộ Nhược Hy mang theo một chiếc đèn sạc dùng để bày hàng rong đến chiếu sáng.
Ánh đèn kia cũng đủ sáng, giúp cô ta nhìn rõ gương mặt Đường Phu nhân. Đường Phu nhân tiều tụy đi rất nhiều, người cũng già đi rõ rệt.
“Dì, một thời gian không gặp, sao dì lại biến thành như vậy?”
Mộ Nhược Hy biết hiện tại Đường gia rất khó khăn, nhưng không ngờ lại khó khăn đến mức này. Ngay cả Đường Phu nhân, bà chủ trong nhà, cũng thay đổi hoàn toàn. Quần áo trên người bà ta cũng chỉ là đồ rất bình thường. Chiếc túi Hermès trước kia thường xách đã sớm đổi thành chiếc túi chỉ khoảng hai ba nghìn tệ.
Ngay cả chiếc xe Đường Phu nhân lái tới cũng không còn là xe sang nữa, mà chỉ là một chiếc xe hơn mười vạn tệ.
Nếu là trước kia, loại xe này chỉ để bảo mẫu Đường gia lái đi mua thức ăn mà thôi.
Đường Phu nhân nghiến răng nghiến lợi nói: “Đều là do Mộ Nhược Thanh hại! Chiến thị và Minh thị vì muốn trút giận thay cô ta mà ra sức chèn ép Đường gia chúng ta. Đường gia chúng ta tuy có chút nền tảng, nhưng cũng không chịu nổi hai tập đoàn lớn liên thủ chèn ép như vậy. Hiện giờ Đường gia chúng ta không chỉ sắp phá sản, mà còn sẽ nợ nần chồng chất.”
“Nhược Hy, Đường gia chúng ta sắp mất hết tất cả rồi. Tất cả đều là do Mộ Nhược Thanh hại. Dì hận chết Mộ Nhược Thanh. Sao cô ta còn chưa chết chứ? Sao cô ta lại may mắn như vậy, có thể được Chiến gia một lòng một dạ đối xử tốt? Con tiện nhân đó, quyến rũ Chiến gia còn chưa đủ, lại còn quyến rũ cả tổng giám đốc Minh.”
“Tiện nhân, lẳng lơ ong bướm! Chẳng trách Thiên Hạo nhà chúng ta không yêu cô ta. Cô ta căn bản không xứng với Thiên Hạo nhà chúng ta. Tiện nhân, tiện nhân, con tiện nhân đáng chết vạn lần!”
Đường Phu nhân cứ lặp đi lặp lại mắng Nhược Thanh.
Thứ Mộ Nhược Hy muốn chính là lòng căm hận này của bà ta đối với Nhược Thanh.
Cô ta lấy từ trong túi xách ra một xấp tiền, đưa cho Đường Phu nhân, nói: “Dì, ở đây có mười vạn tệ. Tuy không thể giúp được Đường gia, nhưng ít nhiều cũng có thể ứng phó sinh hoạt trước mắt. Dì cứ cầm lấy dùng đi.”
Đường Phu nhân vội vàng từ chối, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào bụng Mộ Nhược Hy, sự căm hận trong mắt cũng thu lại đôi chút.
“Nhược Hy, con đang mang thai con của Thiên Hạo nhà chúng ta, cũng là cháu nội của dì. Số tiền này con cứ giữ lại đi. Sau này hãy nuôi dưỡng cháu nội của dì thật tốt, để nó trưởng thành, chấn hưng lại Đường gia, thay ông bà nội nó trút cơn giận này.”