BẢO BỐI TRONG TIM - Chương 531
Chương 531: Lúc nào cũng chu đáo như vậy
“Mấy khách hàng mà Nhược Hy giao cho con, con đi gặp chưa?”
Vì con gái đã nói không có chuyện gì, nên Mộ Cảnh Thụy cũng không tiếp tục bận lòng nữa.
Ông có thể không tin con gái, nhưng ông tin con rể.
“Con mới gặp một người, những người khác thì vẫn chưa liên lạc.”
Nhược Thanh thành thật đáp.
“Cố gắng làm cho tốt. Có gì không hiểu thì cứ đến hỏi cha, hoặc hỏi những người khác cũng được. Các lão thành trong công ty đều đã làm việc với cha hơn mười năm rồi, con chịu khó thỉnh giáo họ, họ sẽ rất sẵn lòng chỉ dạy.”
Đây cũng là đang nhắc Nhược Thanh phải tạo quan hệ tốt với những người lâu năm trong công ty.
“Cha, con biết rồi ạ.”
Nhược Thanh luôn rất kính trọng những người lâu năm trong công ty. Họ đối với cô cũng khá khách sáo. Khi cô có vấn đề đem ra hỏi, họ tuy sẽ chỉ cho cô, nhưng sẽ không nói quá rõ ràng, vẫn phải để cô tự mình suy ngẫm cho thấu.
Cô đã từng thấy thái độ của họ với Mộ Nhược Hy.
Nhược Thanh vẫn còn phải cố gắng nhiều hơn nữa.
“Con đi làm việc đi. Tối nay cha phải tham dự một buổi tiệc rượu, nếu con rảnh thì đi cùng cha, mẹ con cũng đi.”
Cả nhà ba người bọn họ rất hiếm khi cùng nhau xuất hiện.
“Tối nay con rảnh. Nhưng tối thứ Tư thì không rảnh, vì là sinh nhật bà Trang. Bà ấy có mời mẹ chồng con và mấy thím, mẹ chồng con bảo con đi cùng bà đến nhà họ Trang.”
Mộ Cảnh Thụy gật đầu: “Con đúng là nên giao thiệp nhiều hơn. Ở bên ngoài, con là người thừa kế mà Mộ thị đang bồi dưỡng, cần phải quen biết với những nhân vật lớn trong giới kinh doanh. Có làm ăn với nhau hay không chưa nói, nhưng có chút giao tình vẫn luôn là chuyện tốt.”
“Ở trong nhà, con là thiếu phu nhân trưởng của nhà họ Chiến, sau này sẽ là người đứng đầu nhà họ Chiến, nên giao thiệp cũng rất quan trọng. Mẹ chồng con đã chịu dẫn con theo, thì con phải chịu khó nhận mặt mọi người, học hỏi thêm. Lớp học lễ nghi của con cũng học lâu như vậy rồi, vừa lúc đem áp dụng vào cuộc sống.”
“Cha, con biết rồi ạ.”
“Vậy thì lúc tan làm đừng đi nhanh quá, nhớ nói với Chiến gia một tiếng, kẻo nó lại giận.”
Biết quá rõ tính bá đạo của con rể, Mộ Cảnh Thụy không quên nhắc con gái báo cho chồng trước.
Nhược Thanh khẽ ừ một tiếng.
Từ văn phòng của cha đi ra, việc đầu tiên Nhược Thanh làm là nhắn tin cho Chiến Bá, báo với anh rằng tối nay cô phải đi cùng cha mẹ tham dự một buổi tiệc rượu.
Chiến Bá trả lời cô: Có thể tiện thể dẫn thêm một người không?
Nhược Thanh bật cười nhắn lại: Chẳng phải anh không thích tham dự mấy buổi tiệc kiểu này sao?
Vợ anh đi thì anh muốn đi.
Anh muốn đi thì lúc nào cũng đi được, đâu cần em phải tiện thể dẫn anh theo.
Đâu phải Chiến Bá không nhận được thiệp mời của buổi tiệc đó, chỉ là xưa nay anh vốn không thích tham dự mấy buổi tiệc như vậy. Mỗi lần nhận được thiệp mời, thông thường đều do Lăng Dục và thư ký Dương thay anh xử lý.
Tối nay anh đi cùng em. Chiến Bá dứt khoát chốt luôn.
Nhược Thanh gửi lại cho anh một biểu tượng mặt cười. Cô biết ngay mà, người đàn ông này đúng là một miếng kẹo dẻo, lúc nào cũng thích dính lấy cô.
Khi bận rộn, thời gian trôi qua rất nhanh. Chớp mắt một cái, mặt trời đã ngả về tây. Chương Huệ đến công ty từ sớm.
Bà đã thay lễ phục dạ hội, ăn vận cao sang mà trang nhã.
Biết con gái cũng đi cùng, bà còn mang cả lễ phục tới cho Nhược Thanh, để cô thay ngay tại công ty.
Đợi phần lớn nhân viên trong công ty tan làm, một nhà ba người… à không, ngoài cổng công ty còn có một vị gia đang đứng đợi nữa.
Vừa nhìn thấy Chiến gia đứng chờ ở cổng công ty, Mộ Cảnh Thụy bật cười, nói với vợ:
“Nhìn con rể chúng ta mà xem, cứ như sợ chúng ta mang vợ nó đi bán mất vậy. Chỉ là một buổi tiệc rượu thương mại nho nhỏ thôi mà nó cũng phải đi theo.”
“Vợ chồng son tình cảm tốt như thế, ông còn không vui à?”
Chương Huệ quay sang trách chồng một câu.
Mộ Cảnh Thụy cười hề hề: “Sao lại không vui chứ. Hai đứa nó tình cảm tốt, tôi mừng còn không hết. Người làm cha mẹ như chúng ta, chẳng phải chỉ mong con cái được hạnh phúc thôi sao.”
Nhược Thanh là người bước ra khỏi công ty trước.
“Ông xã.”
Thay lễ phục xong, cô đẹp như tiên nữ giáng trần, khiến Chiến Bá nhìn đến ngây người, không sao dời mắt nổi. Anh thật muốn giấu cô ở trong nhà, không cho ai khác nhìn thấy vẻ đẹp của cô.
Dĩ nhiên, anh cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi, không thể thật sự làm thế được.
Anh đã sớm hứa rồi, bất kể cô muốn làm gì, anh cũng sẽ ủng hộ cô.
Anh sẽ không dùng quy củ nhà họ Chiến để trói buộc cô. Bất cứ lúc nào cô cũng là người tự do, cũng sẽ có không gian riêng thuộc về mình.
“Sao anh tới mà không vào trong?”
Nhược Thanh chạy lon ton tới trước mặt Chiến Bá, Sơ Nhất và những người khác vội cung kính gọi một tiếng: “Thiếu phu nhân.”
Cô lấy từ trong chiếc túi xách nhỏ tinh xảo của mình ra một gói khăn giấy, rút hai tờ rồi dịu dàng lau mồ hôi cho Chiến Bá.
“Bên ngoài nóng lắm.”
Dù đã là chiều tối, trời vẫn oi bức. Mùa hè và mùa thu ở Giang Thành đều nóng đặc biệt.
“Anh cũng mới tới thôi. Thấy mọi người đi ra rồi nên anh không vào nữa.” Chiến Bá rất hưởng thụ sự dịu dàng chăm sóc của vợ yêu.
“Mẹ mang lễ phục tới cho em à?”
“Vâng.”
“Đẹp lắm.”
Nhược Thanh tinh nghịch hỏi anh: “Là người đẹp hay váy đẹp?”
“Váy đẹp, mà người còn đẹp hơn.”
“Dẻo miệng thật.”
“Có thưởng không?”
Nhược Thanh: “…Cha mẹ em sắp ra rồi, còn bao nhiêu người nhìn nữa.”
Ngoài miệng nói vậy, nhưng cô vẫn nhanh chóng vòng tay ôm cổ Chiến Bá, thật nhanh hôn lên má anh một cái, rồi lập tức buông ra, giả vờ như không có chuyện gì, nói: “Tối về nhà em bù cho anh.”
Vì để Bảo Bảo sớm quay về, hai vợ chồng đúng là cũng rất cố gắng. Ánh mắt Chiến Bá trở nên sâu thẳm, nhìn cô dịu dàng đến mức như sắp nhỏ ra nước.
Khiến cha mẹ vợ đứng đó cũng ngại bước ra, sợ làm phiền bầu không khí ngọt ngào ân ái của hai vợ chồng.
“Cha, mẹ.”
Vẫn là Chiến Bá nhìn thấy cha mẹ vợ đi ra trước, ôn hòa chào hỏi. Lúc này vợ chồng Mộ Cảnh Thụy mới bước tới.
“Chiến gia tới rồi sao không vào trong ngồi một lát, ngoài này nóng lắm.”
Chương Huệ xót con rể phải đứng ngoài trời nóng.
“Không sao ạ, con cũng mới tới, vừa xuống xe thôi. Trên xe có điều hòa nên không nóng.”
Chương Huệ cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Chiến Bá nhìn cha vợ, mang theo chút áy náy nói: “Cha, con không mời mà tới thế này, chủ tiệc sẽ không trách cha chứ?”
“Làm gì có chuyện đó, họ chỉ mừng phát điên lên thôi.”
Bất kể là ai đứng ra tổ chức tiệc, nếu mời được Chiến gia đến, đó đều là chuyện cực kỳ nở mày nở mặt.
Cho dù Chiến Bá chỉ ghé qua lộ mặt một chút thôi, cũng đủ để chủ tiệc đem ra khoe khoang rồi.
“Đi thôi.”
Mộ Cảnh Thụy nói một câu.
Xe của ông vẫn đậu trong công ty, nên nói với con gái và con rể một tiếng rồi kéo vợ quay lại.
Còn Nhược Thanh thì dìu Chiến Bá lên xe.
Bây giờ Chiến Bá đã rất ít khi phải ngồi xe lăn, nhưng xe lăn vẫn luôn được mang theo bên cạnh, để phòng khi anh quá mệt, chân không chống đỡ nổi thì còn có thể ngồi nghỉ.
Vừa lên xe, Chiến Bá đã cầm một hộp điểm tâm đưa cho cô.
“Trong tiệc, lúc có thể yên ổn ăn chút gì đó thường rất ít. Anh sợ em bị đói nên mang cho em một hộp điểm tâm, em ăn tạm vài miếng lót dạ đi.”
Nhược Thanh mỉm cười nhận lấy hộp điểm tâm.
“Cảm ơn ông xã.”
Chiến Bá nhìn cô bằng ánh mắt đầy cưng chiều.
Nhược Thanh mở hộp ra, bên trong là đủ loại điểm tâm, toàn là những món cô thích ăn. Cô ăn một miếng rồi lại đút cho Chiến Bá một miếng.
“Chúng ta cùng ăn.”
“Được.”
Người đàn ông vốn không thích đồ ngọt, chỉ cần là vợ yêu đút tới miệng thì liền ngoan ngoãn há miệng ăn, hoàn toàn không chê bánh ngọt đến ngấy.
Đợi Mộ Cảnh Thụy lái xe ra khỏi công ty, đoàn xe của Chiến gia mới bắt đầu lăn bánh.
Chẳng mấy chốc, mấy chiếc xe đã rời khỏi tập đoàn Mộ thị.
Mãi đến khi những chiếc xe ấy đi xa, Mộ Nhược Hy mới rời khỏi chỗ cửa sổ, quay người bước vào trong.