BẢO BỐI TRONG TIM - Chương 534
Chương 534: Tôi không muốn vả mặt Chiến gia
Nhược Thanh chạm ly với cô ta. Sau khi cả hai đều nhấp một ngụm rượu, cô mới nhìn sang Hứa Tuấn Đình.
Triệu Nhã Thư nhân tiện giới thiệu:
“Nhược Thanh, đây là bạn trai tôi, Hứa Tuấn Đình. Tôi với anh ấy là thanh mai trúc mã.”
Nhược Thanh khẽ gật đầu với Hứa Tuấn Đình: “Anh Hứa.”
Hứa Tuấn Đình mỉm cười đáp lại, nhưng không nói chuyện nhiều với Nhược Thanh.
Chiến gia ở phía không xa đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, anh ta đâu muốn bị ánh mắt ấy lăng trì cho không còn mảnh giáp.
“Có thể nói riêng vài câu không?”
Triệu Nhã Thư liếc nhìn mấy vị phu nhân rồi hỏi Nhược Thanh.
Nhược Thanh quay sang nói với mẹ: “Mẹ, con nói chuyện với cô Triệu vài câu.”
Chương Huệ thấy thái độ của Triệu Nhã Thư với con gái đã tốt hơn nhiều. Hơn nữa, giờ cô ta đã có bạn trai, không còn si mê Chiến gia như trước, nên bà cũng yên tâm hơn, không ngăn cản con gái ở riêng với Triệu Nhã Thư.
“Tuấn Đình, em nói chuyện với Nhược Thanh một lát.” Triệu Nhã Thư hơi nghiêng người, nói với Hứa Tuấn Đình.
Trước kia cô ta vốn là kiểu tiểu thư kiêu ngạo, ngang bướng, nhưng lúc nói chuyện với Hứa Tuấn Đình lại nhẹ nhàng nhỏ tiếng hẳn.
Có lẽ được tình yêu nuôi dưỡng, cô ta đã dịu dàng hơn rất nhiều. Hứa Tuấn Đình gật đầu, ánh mắt đầy cưng chiều. Triệu Nhã Thư cười nói với Nhược Thanh : “Ra ngoài nói chuyện đi.”
Hai người cùng nhau bước ra ngoài.
Chiến Bá thấy vợ mình đi ra cùng Triệu Nhã Thư thì ánh mắt hơi trầm xuống, nhưng anh không ngăn cản, cũng không bảo Sơ Nhất đi theo bảo vệ Nhược Thanh.
Dù sao từ trước đến giờ, Triệu Nhã Thư vẫn chưa từng là đối thủ của Nhược Thanh.
Ra xa khỏi đám đông, Triệu Nhã Thư dừng lại, xoay người đối diện với Nhược Thanh, mượn ánh đèn để nhìn cô từ trên xuống dưới.
Nhược Thanh mỉm cười: “Sao vậy? Mới không gặp một thời gian mà đã không nhận ra tôi rồi à?”
Triệu Nhã Thư cũng cười: “Một thời gian không gặp, cô lại càng xinh hơn, cũng càng có sức hút hơn.”
Nhược Thanh cười nhạt: “Sau mưa trời lại sáng. Tôi đã đi qua giông bão, đón được ánh mặt trời, tâm trạng tốt hơn, khí sắc cũng tốt hơn, đương nhiên nhìn sẽ đẹp hơn.”
Triệu Nhã Thư bật cười: “Cái khoản da mặt dày này thì đúng là vẫn không thay đổi.”
“Cảm ơn lời khen.”
Triệu Nhã Thư nghẹn lời một chút rồi mới nói:
“Chuyện cô bị bà cụ nhà họ Chiến đuổi ra ngoài, anh tư tôi có nhúng tay vào. Anh ấy quá yêu Mộ Nhược Hy, nên muốn trút giận thay cô ta. Dù xuất phát từ lý do gì thì anh ấy cũng đã có lỗi với cô. Tôi thay mặt anh tư, một lần nữa xin lỗi cậu.”
Nhược Thanh nói, giọng đầy châm chọc: “Anh tư cậu đúng là si tình thật đấy. Mộ Nhược Hy đang mang thai con của Đường Thiên Hạo mà vẫn còn thân thiết với anh ta như vậy. Anh tư cậu định làm bố hờ chắc?”
“Họ vẫn còn qua lại với nhau sao?” Triệu Nhã Thư đã không còn qua lại với Mộ Nhược Hy nữa.
Nhược Thanh hỏi ngược lại: “Cô tưởng họ không còn ở bên nhau à?”
Triệu Nhã Thư khựng lại, rồi nói:
“Mẹ tôi ngăn cản anh tư ở bên Mộ Nhược Hy, tôi còn tưởng anh ấy… Gần đây thời gian anh ấy về nhà cũng khá bình thường, sao lại còn… Mộ Nhược Hy sao lại là loại người như vậy chứ, trước đây đúng là tôi mù mắt.”
Cô ta từng xem một người như thế là bạn thân.
Nhược Thanh thản nhiên nói: “Trước khi tới đây, tôi còn thấy anh tư của cô đến công ty đón Mộ Nhược Hy tan làm.”
Sắc mặt Triệu Nhã Thư lập tức trở nên khó coi.
Điều kiện của anh tư cô ta tốt như vậy, chỉ cần anh muốn thì thiếu gì mỹ nhân cho anh lựa chọn, người mảnh mai có, người đầy đặn cũng có. Vậy mà anh ta cứ nhất quyết treo mình lên cái cây Mộ Nhược Hy đó.
Trong khi bây giờ, Mộ Nhược Hy còn đang mang thai con của Đường Thiên Hạo.
Lần trước khi mẹ cô nổi giận, Triệu Nhã Thư mới biết Mộ Nhược Hy vậy mà đã ở chung phòng với anh tư cô, thậm chí hai người còn đã xảy ra quan hệ.
Chuyện đó khiến chút thiện cảm cuối cùng cô dành cho Mộ Nhược Hy hoàn toàn biến mất.
“Nhược Thanh, cảm ơn cô đã nói cho tôi biết.”
Triệu Nhã Thư thu lại suy nghĩ, lên tiếng xin lỗi Nhược Thanh. Cuối cùng, cô thử ngập ngừng cầu xin:
“Nhược Thanh, giờ cô cũng không sao nữa rồi, tình cảm với Chiến gia còn tiến thêm một bước, người lớn nhà họ Chiến cũng không còn dám làm gì cô nữa. Cô có thể nói giúp nhà họ Triệu với Chiến gia được không?”
Chiến Bá không chỉ gửi ảnh hẹn hò của Triệu Khởi Việt và Mộ Nhược Hy cho bà Triệu, mà còn công khai đối đầu với tập đoàn Triệu thị. Mâu thuẫn giữa hai nhà vì thế càng trở nên gay gắt hơn.
Đối với nhà họ Triệu, đây tuyệt đối không phải chuyện tốt. Huống hồ Minh Phong cũng không thể bắt tay với Triệu thị, bởi anh đứng về phía Mộ Nhược Thanh.
Nhược Thanh im lặng một lát rồi mới nói:
“Nhã Thư, nói thật nhé, tôi không muốn tha thứ cho anh tư của cô và Mộ Nhược Hy. Chiến gia ra mặt là để xả giận cho tôi. Nếu tôi còn mở miệng xin anh ấy nương tay cho Triệu thị, thì khác nào anh ấy bảo vệ tôi, còn tôi lại tát thẳng vào mặt anh ấy?”
“Tôi không làm được. Đúng là bây giờ tôi không sao nữa, nhưng không có nghĩa những gì anh ta đã làm không gây tổn thương cho tôi. Bảo tôi lấy đức báo oán, thật sự tôi không làm nổi. Tôi nghĩ nếu là cô, cô cũng sẽ không làm được đâu. Dù sao chúng ta cũng không phải thánh mẫu.”
Triệu Nhã Thư hé miệng, nhưng lại không nói được gì.
Với tính cách của cô, nếu bị người ta nhắm vào như vậy, cô cũng không thể nào tha thứ cho đối phương.
“Nhã Thư, tôi với cô không còn là tình địch, nhưng cũng không thể làm bạn. Anh tư của cô là kẻ che chở cho Mộ Nhược Hy, vậy thì định sẵn tôi và anh ta đứng ở hai đầu chiến tuyến. Điều duy nhất tôi có thể làm là, nếu một ngày nào đó Triệu thị thật sự sụp đổ, tôi sẽ xin Chiến gia đừng liên lụy đến nhà họ Hứa.”
“Tôi nhìn ra được, anh Hứa là thật lòng yêu cô. Hai người sớm muộn gì cũng kết hôn, nhà họ Hứa sau này sẽ là chốn dựa vào của cô. Không liên lụy đến nhà họ Hứa thì ít nhất cũng đảm bảo nửa đời sau của cô được yên ổn. Còn nhà mẹ đẻ về sau ra sao, cô có muốn giúp họ hay không, đó là chuyện của cô.”
Triệu Nhã Thư thở dài:
“Nói cho cùng, vẫn là lỗi của tôi. Khi đó tôi quá cực đoan, mới dẫn đến kết cục hôm nay.”
“Dù không có cô, tôi và Mộ Nhược Hy cũng sẽ đi đến bước này thôi.” Nhược Thanh thản nhiên nói. “Không phải tôi muốn tranh giành, mà là cô ta không cam lòng. Tôi chỉ đang bảo vệ quyền lợi hợp pháp của chính mình.”
Cô mới là con gái ruột của nhà họ Mộ.
Cô muốn bảo vệ tất cả những gì thuộc về nhà họ Mộ, đó là chuyện đương nhiên, là lẽ phải hiển nhiên.
Bỏ qua mối thù của kiếp trước, cô và Mộ Nhược Hy vốn cũng không thể sống yên ổn với nhau, bởi Mộ Nhược Hy vẫn luôn xem cô, đứa con gái ruột thật sự của nhà họ Mộ, như một kẻ xâm nhập, cho rằng chính sự xuất hiện của cô đã cướp đi mọi thứ vốn thuộc về Mộ Nhược Hy.
Triệu Nhã Thư lại im lặng.
Giờ đây cô không còn si mê Chiến gia, lại có được tình yêu chân thành của Hứa Tuấn Đình, nên đã trưởng thành và điềm tĩnh hơn nhiều, cũng nhìn mọi chuyện thấu đáo hơn.
Cô hiểu rõ, từ đầu đến cuối, những chuyện này đều không thể trách Mộ Nhược Thanh.
“Vậy thì… cảm ơn cô vì sẽ không trút giận sang nhà họ Hứa.”
Ít nhất cũng coi như để lại cho cô và nhà họ Triệu một con đường lui.
Nhà họ Hứa đúng là không giàu bằng nhà họ Triệu, nhưng nếu một ngày Triệu thị thật sự phá sản, thì nhà họ Hứa ít nhất vẫn có thể cho người nhà cô một chỗ dung thân, không đến mức phải lang bạt đầu đường xó chợ. Các anh của cô cũng đều là người có năng lực, chỉ cần đổi sang một thành phố khác, một nơi khác, có nhà họ Hứa giúp đỡ, vẫn có thể gây dựng lại từ đầu.
Đương nhiên, muốn khôi phục huy hoàng như trước e rằng là chuyện không thể.
Chiến Bá chắc chắn sẽ chèn ép bọn họ.
“À đúng rồi, lần trước cô có gửi thiệp mời cho tôi, mời tôi tham dự buổi tiệc. Tôi nghĩ… chắc tôi không đi được.”
Mọi chuyện đã nói đến mức này, Nhược Thanh cũng không còn muốn đến dự buổi tiệc do Triệu Nhã Thư tổ chức ở khu nghỉ dưỡng nhà cô ta nữa.
Triệu Nhã Thư gật đầu tỏ ý thấu hiểu: “Được.”
“Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi vào trước đây. Anh nhà tôi ấy mà, bá đạo quá mức. Tôi rời đi lâu một chút là sắc mặt anh ấy lại không đẹp rồi.”
Triệu Nhã Thư mỉm cười: “Vào đi, cô là một người phụ nữ rất hạnh phúc.”
Chính vì Chiến gia để tâm đến cô nên mới bá đạo như thế.
Người khác có muốn được Chiến gia đối xử bá đạo như vậy, còn chẳng có cơ hội.