BẢO BỐI TRONG TIM - Chương 577
Chương 577: Mong những người bên cạnh đều hạnh phúc
Cao Nhã cũng không dám nói quá rõ.
Dù sao cô đã nhắc khéo như vậy rồi. Mộ Nhược Thanh hiểu được thì tốt, không hiểu được thì cũng không thể trách cô.
“Chiến Ninh có ở nhà không?”
Cao Nhã chuyển chủ đề, hỏi đến Chiến Ninh.
“A Ninh ở nhà. Cô Cao muốn tìm em ấy sao?”
“Lần trước Chiến Ninh đến cửa hàng của tôi chọn váy dự tiệc nhưng không chọn được bộ nào ưng ý. Hôm nay tôi mang theo vài bản thiết kế váy mới nhất tới, muốn để Chiến Ninh xem thử có mẫu nào thích không.”
Cao Nhã đứng dậy, nói với hai vợ chồng: “Chiến gia, phu nhân, có thể cho người đưa tôi đi gặp Chiến Ninh được không?”
Ở nhà họ Chiến, những vị khách đến thăm như bọn họ không thể tùy tiện đi lại.
Trừ khi là người có quan hệ đặc biệt thân thiết với nhà họ Chiến, hoặc có xuất thân vô cùng mạnh.
Ví dụ như gia đình ba người Hải Minh Phong ở nhà họ Chiến thì rất tự do. Nhưng nhà ba người ấy đều rất có chừng mực, dù được tự do đi lại cũng sẽ không đi lung tung.
“Chú Tần.” Chiến Bá trầm giọng gọi.
Chú Tần rất nhanh đã xuất hiện. “Chú Tần, sắp xếp người đưa cô Cao đi gặp A Ninh.”
“Vâng. Cô Cao, mời.”
Chú Tần kính cẩn làm động tác mời với Cao Nhã. Cao Nhã nhìn sâu vào Chiến Bá một cái, rồi xoay người đi theo chú Tần ra ngoài.
Sau khi tiễn Cao Nhã đi, Nhược Thanh vội nói với Dương Ngữ Đồng: “Ngữ Đồng, đi thôi, chúng ta ra sân bay. Tổng giám đốc Văn và mọi người chắc sắp tới rồi.”
Vừa rồi Dương Ngữ Đồng vẫn luôn làm người vô hình. Những chuyện không liên quan đến cô, không ai hỏi đến cô, cô đều im lặng không nói một lời.
Dù sao cô cũng đã làm việc bên cạnh Chiến Bá nhiều năm, so với thư ký bình thường thì điềm tĩnh hơn nhiều.
“Thư ký Dương, trên đường lái xe chậm một chút. Đừng để Nhược Thanh lái xe.”
Khi Chiến Bá tiễn hai người phụ nữ ra cửa, anh dặn đi dặn lại Dương Ngữ Đồng, chỉ sợ Dương Ngữ Đồng bị Nhược Thanh dỗ dành vài câu rồi để Nhược Thanh lái xe.
Nhược Thanh lái xe rất thích phóng nhanh, cứ xem ô tô như máy bay mà chạy.
Chiến Bá không dám để Nhược Thanh chạm vào vô lăng nữa.
“Chiến gia, tôi biết rồi.”
Dương Ngữ Đồng và Nhược Thanh có quan hệ riêng rất tốt, nên ít nhiều cũng biết nguyên nhân Nhược Thanh không thể lái xe.
Hai vệ sĩ bảo vệ Nhược Thanh đương nhiên cũng đi theo. Sau khi ra ngoài, Dương Ngữ Đồng cười nói với Nhược Thanh:
“Chiến gia xem cô như báu vật trong lòng thật rồi. Ra ngoài một chuyến thôi mà cũng dặn đi dặn lại, phía sau còn sắp xếp vệ sĩ đi theo.”
Nhược Thanh quay đầu nhìn chiếc xe vệ sĩ đang theo sau.
“Tôi giỏi võ như vậy, nhưng Chiến gia cứ thích sắp xếp vệ sĩ đi theo. Đó là tấm lòng quan tâm của anh ấy, tôi cứ nhận thôi.”
Dương Ngữ Đồng cười nói:
“Thôi đi, cô đừng có đang hưởng phúc mà không biết. Không biết có bao nhiêu người mong được đối xử như cô đâu.”
Nhược Thanh cũng cười:
“Tôi biết chứ. Bây giờ tôi là đối tượng khiến vô số người vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Biết sao được, Chiến gia nhà tôi nói rồi, anh ấy không để tôi phải ngưỡng mộ người khác, mà sẽ khiến tôi trở thành người được người khác ngưỡng mộ. Anh ấy trước giờ đã nói là làm được.”
“Khoe tình yêu đấy à.”
“Tôi cứ khoe tình yêu đấy. Bị kích thích rồi chứ gì? Cô cũng mau yêu một lần đi. Cô với anh hai tôi thế nào rồi? Anh hai của tôi tốt lắm đấy. Anh ấy hơi thật thà một chút, nhưng thật thà cũng có cái hay của thật thà.”
“Tôi thấy anh hai tôi rất ưu tú. Nếu thật sự phải bắt lỗi anh ấy, có lẽ chỉ là chuyện xuất thân nông thôn dễ bị người ta chê thôi.”
“Tôi không chê anh ấy xuất thân nông thôn.”
Dương Ngữ Đồng vừa lái xe vừa nói:
“Cha mẹ tôi có thể sẽ hơi có ý kiến, nhưng nếu họ gặp anh ấy, hiểu anh ấy, chắc cũng sẽ không chê nữa đâu. Không đúng, tôi nói với cô chuyện xa xôi như vậy làm gì chứ? Tôi và anh hai của cô còn chưa chính thức bắt đầu mà.”
Chuyện gặp phụ huynh còn sớm lắm.
Nhược Thanh cười hì hì:
“Cô cứ từ từ cảm nhận cảm giác được theo đuổi, được yêu thương rồi hãy quyết định. Tôi cũng sẽ không vì người theo đuổi cô là anh hai tôi mà khuyên cô phải chấp nhận đâu. Hôn nhân là chuyện cả đời, dù sao cũng phải là hai người tình nguyện, có tình cảm đủ sâu đậm, hai nhà kết thành thông gia thì mới hạnh phúc được.”
“Tôi biết.”
Dương Ngữ Đồng biết Nhược Thanh và Chiến gia đều không gây áp lực cho mình.
Cô và Cố Thần Lãng thật sự chỉ mới bắt đầu tiếp xúc, cô vẫn chưa hiểu rõ anh lắm. Có điều, hai người ở bên nhau lại khá hòa hợp.
“Còn tổng giám đốc Lăng thì sao?” Nhược Thanh hỏi đến Lăng Dục.
Ý cười trên mặt Dương Ngữ Đồng nhạt đi vài phần. Cô nói:
“Tôi và Lăng Dục chưa từng bắt đầu. Đã chưa từng bắt đầu thì cũng không có chuyện kết thúc. Trước đây đều là tôi đơn phương tình nguyện, tự mình đa tình. Vì anh ta, ở công ty tôi đã trở thành đối tượng bị rất nhiều người bàn tán, chê cười sau lưng.”
“Anh ta chưa từng bảo vệ tôi. Nếu anh ta đã muốn tôi hết hy vọng, thì đến bây giờ tôi đã triệt để hết hy vọng rồi.”
Một trái tim đã lạnh thấu rồi, muốn sưởi ấm lại, nào có dễ dàng như vậy.
“Bây giờ tổng giám đốc Lăng đã biết anh ta yêu cô, cũng bắt đầu theo đuổi cô rồi. Cô không thể vì trước đây từng si mê anh ta mà thiên vị anh ta đâu đấy. Dù sao cũng phải cho anh hai tôi một cơ hội.”
Dương Ngữ Đồng bật cười:
“Tôi không thiên vị Lăng Dục. Gần đây tôi ra ngoài, phần lớn đều đi cùng anh hai của cô.”
Là Lăng Dục cứ dây dưa không buông với cô. Thật đúng là mỉa mai. Trước kia, là cô xoay quanh Lăng Dục. Ngoài công việc ra, cả trái tim cô đều đặt hết lên người anh ta.
Bây giờ cô quay người muốn đi, Lăng Dục lại quay ngược lại dây dưa không dứt với cô.
“Ngữ Đồng, cho dù cuối cùng cô chọn ở bên cạnh Lăng Dục, không chọn anh hai tôi, thì cô cũng đừng tha thứ cho Lăng Dục quá nhanh, càng đừng quay về bên anh ta quá nhanh. Nếu không, anh ta sẽ không biết trân trọng.”
Dương Ngữ Đồng cười hì hì: “Nếu anh ta biết cô nói vậy, chắc chắn sẽ tức chết mất.”
Thật ra, Lăng Dục đã bị cấp trên kiêm bạn tốt của mình chọc tức rồi. Anh ấy lại không giúp mình, còn sắp xếp Dương Ngữ Đồng đến bên cạnh Nhược Thanh, tạo điều kiện quá lớn cho Cố Thần Lãng.
“Anh ta tức chết cũng đáng.”
Nhược Thanh nói xong, giọng lại mềm xuống.
“Cô và Hy Hy đều là bạn thân của tôi. Bây giờ đường tình của hai người các cô đều không được thuận lợi, tôi lo lắm. Hiện tại tôi đã rất hạnh phúc rồi, tôi cũng hy vọng những người bên cạnh mình đều có thể hạnh phúc.”
Dương Ngữ Đồng thì còn đỡ.
Dù là anh hai của cô hay Lăng Dục, cả hai đều có tình cảm với Ngữ Đồng.
Người khiến Nhược Thanh lo lắng thật sự là Đồng Hy và Minh Phong.
Cô không hề muốn chen ngang giữa hai người họ, nhưng trên thực tế, cô lại vô tình đứng chắn ở giữa.
Minh Phong có cảm tình với Đồng Hy.
Anh ta đã tìm Chiến Bá hai lần, chỉ nhìn vậy thôi cũng đủ thấy anh ta rất nghiêm túc với Đồng Hy.
Tuy rằng ở kiếp trước, Minh Phong chắc chắn là một trong những nguyên nhân chính khiến cô và Chiến Bá xảy ra quan hệ, Nhược Thanh cũng từng hận anh ta. Nhưng sau khi biết Đồng Hy yêu Minh Phong, Nhược Thanh giằng co một thời gian, cuối cùng vẫn chọn tác thành cho bạn thân.
Đồng Hy vì cô cũng đã hy sinh không ít.
Chỉ cần Minh Phong có thể đối xử tốt với Đồng Hy, cho Đồng Hy hạnh phúc, thì ở kiếp này, Nhược Thanh có thể không tiếp tục hận Minh Phong nữa.
Tất nhiên, cô cũng không thể nào đối xử tốt với Minh Phong được.
Sau này, nếu Minh Phong và Đồng Hy thật sự ở bên nhau, cô cũng sẽ không thích thấy Minh Phong xuất hiện trong đại trạch Chiến gia.
Trong lòng Đồng Hy cũng hiểu rõ thái độ của cô đối với Minh Phong. Có lẽ, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Đồng Hy rối rắm.
“Lâu rồi không gặp Uyển Nhi và Đồng Hy. Hai người họ đang bận gì vậy?”
“Uyển Nhi về nhà rồi, Chiến Đình còn đuổi theo tới tận nhà cô ấy. Còn Hy Hy dạo này… tôi cũng không biết cô ấy đang bận gì nữa.”
Cô không hỏi đến tiến triển giữa Đồng Hy và Minh Phong.